0

Tháng năm của tớ

Tháng năm của tớ cũng giống tháng tư, giống tháng ba và chẳng giống những tháng trước nữa.
Tháng năm bận như quỷ? Bận nên lúc làm việc chẳng kiêng dè thận phận nữ nhi dịu dàng gì, miệng cứ buồn chửi:
Mẹ nó cái con quỷ. Bố nó cái thằng trẻ trâu. Dm, bà này éo phải osin của m,...Hô hô hô, mỗi ngày đều vậy nhưng công nhận thoải mái vl. 

Bây giờ bảo nghĩ gì đầu tiên: 
tiền, tiền thôi, chỉ có tiền. 
Còn tại sao nghĩ, thì là bởi vì ...ừ muốn mau mau đi đến chỗ này thôi. 
Mie, sắp cày trả được hết nợ rồi. Cố lên. Tớ hẹn cái tháng 7 , trả xong đi quẩy sinh nhật cho ngon miệng. ố ố ô 

0

Cự Giải



Tôi biết xem bói, xem theo những điều cơ bản nhất mà tôi học được.

Tôi có thế kể thành thạo 10 can chi, thuộc thứ tự sinh khắc trong ngũ hành, nhìn vào chỉ tay mà phán đoán đôi chút về người đó, nhìn các lá bài mà suy ra một ít những chuyện sắp tới của tương lai. Tấc cả tấc cả điều tôi biết đều do lúc nhỏ tôi hay moi sách bói toán của mẹ tôi ra xem.

Mỗi lần đọc đến bài nào, tôi tự lấy bản thân mình ra làm ví dụ điển hình, những điều nói tốt tôi vui lắm, những điều xấu thì tôi rât sợ. Có lần tôi mày mò tính lá số tử vi cho bản thân, lúc giải xong hoàn toàn lại vô tình đọc được có vài ngôi sao chiếu mệnh mình kết hợp lại rất xấu, vậy nên tôi nghi ngờ giờ sinh ngày đẻ của minh bị sai. Đại loại tôi không phải là người dám đối đầu với sợ hãi, một kẻ chỉ thích hưởng thụ và hơi ích kỷ.

Cái tựa đề ở trên chính là chòm sao của tôi. Hồi đâu đọc mấy thể loại chòm sao này thấy vui, thấy chòm sao nào cũng giống chòm sao nào, cứ thấy bài nào liên quan là kéo xuống đến chòm cự giải ngồi đọc rồi gật gù khen giống mình ghê giống mình ghê như con tự kỷ. Lâu dần thì hết đọc vì thấy hơi nhàm.

Tôi có cả cung mặt trời và mặt trăng đều thuộc chòm sao này nên bản tính của một con cua rất đặc trưng trong tôi. Đó là sách nói, mạng nói, báo chí nói còn tôi thây có đúng có sai. Chẳng hạn việc nói cung cự giải nấu ăn ngon thì chắc chắn tôi không phải là kẻ đó vì tôi mà có ra tay bếp núc thì chỉ mình tôi cảm thấy ngon còn người khác thì không (cái miệng tôi muốn ăn sao thì tôi sẽ nấu như vậy) ^^ . 

Dưng mờ chòm sao nói tôi là kẻ nhạy cảm, sâu sắc thì tôi chắc chắn tôi là loại người đó rồi. (tự cười hư hư..)



0

Tối cuối tháng 4

Buổi tối,

Tải 2 file công việc gửi từ cty về để giải quyết vì khối lượng làm việc quá tải. Chỉ là mới tải về thôi chứ cũng chưa động tới gì lại mon men vào blog. Lướt blog cậu Khoai tây một xíu lại vào blog mình, bài nhạc "Em chỉ quan tâm anh" của Đặng Lệ Quân văng vẳng bên tai....Lâu lắm rồi không gặp cậu rồi blog nhỉ! :)

Giận người thương, lên google tra cứu các kiểu " người yêu vô tâm", "trị người yêu vô tâm",...nhiều mục và bài post về chuyện này ghia mà câu trả lời nhiều nhất vẫn là: nên chia tay....Hmmm, có lẽ nào... nên và ko nên. Trước nghĩ đời mình chẳng bao giờ lâm vào vấn nạn này, hào khí vững chí ta đây chẳng cần méo gì đờn ông. Vậy mà cuộc đời cũng đến lúc phải rớt luôn xuống cả lưng con chó.

Bản thân tự cảm thấy mình thật là người có trách nhiệm, xin nghỉ việc từ đầu tháng 2 nhưng vì thương mấy bà chụy trong phòng đang bị con vi rút phần mềm mới đè lên người, cứ hẹn lần ngày nghỉ từ tháng này qua tháng nữa để phụ. Haiz, dưng mà thân cò nhang bé nhỏ, có gánh cũng ko gánh hết nỗi đành chào từ biệt mấy chụy ấy vào tháng 5 tới.

Đã quyết định theo con đường sự nghiệp cây cỏ nhưng xét thấy thân gái mạng thổ lại khắc mộc , ko biết thổ này có quá mềm yếu để mộc phá đất mà vươn lên hay ko. :( nẫu ruột ghia.

Ak, mà bài này ko phải Đặng Lệ Quân hát mà mẹ Hoắc Tôn mới là người thể hiện.






0

càm ràm

1. Đã đi Lý Sơn, đã đi Phú Quý. Biển xanh màu ngọc bích, cảnh như tranh mà sóng đánh mềm người.

2. Nhà nghỉ Long Vỹ ở Phú Quý rẻ lắm, 150k/ phòng ngay sát biển luôn. Ông chủ ở đây giàu lắm (theo tớ)

3. Chính thức nói nghỉ làm và cái lý do nghỉ toàn do mình bịa đặt.

4. Ôi 27 tuổi rồi.À không mới 25 thôi Ma cô nhỉ, đừng nghỉ đến 27 mà đau.

Ps: cửa sổ nhìn ra biền của long vỹ nek,



0

...

Thế giới của anh mênh mông quá, mênh mông đến nỗi em ở ngay cạnh đấy thôi mà vẫn thấy mình lạc lõng.
0

My day



Zalo hôm nay dễ thương quá, còn gợi ý giấu năm sinh của mình nữa, hehe...




0

Món ngon của mẹ

Hẹ,tôm,thit ta băm thât nhuyễn.
Rồi tao lên,cho miêng nuớc vào.
Cho cùng môt ít bôt tan.
Nêm thêm gia vi xong màn món nhân.


Còn bột gạo khuấy đều trong nước.
Cho vào nồi hấp tí lấy ra.
trên lớp bánh trắng thơm thơm.
Chan nhân vàng rộm,ôi ngon bánh bèo.^^


Ps: nhân một ngày đọc bài thơ cũ


0

Sài Gòn, 06/06/2016

Sài Gòn của ba số sáu có cơn gió nổi loạn.

Hôm nay không có hứng để viết điều gì cả mặc dầu có rất nhiều vấn đề muốn nói.

Thôi thì nói trước với bạn vài điều này. Mong bạn ngủ ngon





0

Sài Gòn, 05/06/2016

Biên Hòa vào ngày năm, bầu trời có rất nhiều mảng mây u ám, bản thân kẻ đi chơi lại rất trong xanh yêu đời.

Tối qua Facebook xuất hiện thêm bạn mới, là bạn cùng công ty tôi, mà toàn dân anh chị mới đau. Tôi không thích chạm vào nút chấp nhận tí nào. Nhưng vì sự an toàn bản thân nên muốn lắc cũng phải gật đầu chấp thuận.


Bản thân tôi hồi cấp 3 rất "lúa" về mạng mẽo, lên đại học mà cụm từ phây bút tôi còn nghĩ đó là đồ gì nữa cơ. Trang cá nhân hiện giờ, tôi không phải là người lập mà cô bạn mới là người sáng tạo ra cho tôi.

Bản thân tôi sử dụng face không thích kết bạn nhiều, chỉ quanh quanh bạn bên cạnh mình, Chơi Face sáu năm mà số lượng bạn bè chỉ cỡ 200 người. Ngày trước, bạn của mình chỉ đơn giản là bạn học, bạn cùng sở thích, tôi muốn đăng gì thì cứ đặng lên chả ngại, có điều không sướt mướt sến sẩm như trong blog này. Tôi cũng không sử dụng face mình để đăng hay share quảng cáo nhằm mục đích thương mại, chỉ muốn đó là nơi dành riêng cho những người bạn , thế thôi.

Sau khi đi làm, tôi có thêm một số người bạn bao gồm: cậu dì chú bác, rồi lại chị em họ cậu dì chú bác dây mơ rễ má, thêm nữa đồng nghiệp công ty,...cứ ùa ùa nhau kết bạn. Đôi khi muốn viết stt mà không biết có nên cho người này đọc hay không, người kia thấy hay không, suy nghĩ một hồi lại thôi không đăng stt nữa. Những bài đăng được bạn bè đánh dấu tôi chuyển luôn sang chế độ chẳng bố nào thấy. Muốn làm gì cũng phải đắn đo suy nghĩ, luôn luôn dè chừng bị đánh giá này nọ lại trở thành câu chuyện bàn tán trong mỏ nhiều người. Lập chế độ tùy chỉnh thì không nhớ hết nổi từng người mà chặn. Nên giờ chỉ muốn dẹp luôn cái Face cho nhẹ người.


Hôm nay tôi đi Biên Hòa chơi, lúc về ăn lẩu băng chuyền no thiệt no vì cô bạn tôi bảo chỗ đó bán ngon hơn những chỗ khác. Bản thân tôi hôm nay biết thêm rất nhiều chuyện, khám phá ra vài vấn đề, và cũng lâu lắm không được nói chuyện chân tình đến thật lòng cùng ai như cô ấy. Đến mức lúc về tôi lại đặt thêm một cái hẹn gặp nhau khác ở tương lai ...Chỉ muốn nói Cảm ơn cô ấy thật nhiều thôi.
0

Sài Gòn, 04/06/2016

Sài Gòn chiều làm về ngày tư, tôi và cô bạn đồng nghiệp hẹn nhau nơi chiếc bàn nhỏ cạnh ô cửa kiếng loang loáng hạt mưa "đạp" vào chúng tôi.

Ở nơi đó có cậu bồi bàn trẻ đưa hai đứa tôi phiếu thăm dò ý kiến khách hàng. Tôi vì lúc tính tiền nhác thấy xấp phiếu khuyến mãi chỗ cô bé thu ngân nên ngỏ ý xin 2 tờ , 1 cho tôi, 1 cho cô bạn.Cô bé lắc đầu và đưa tôi 1 phiếu. 


Thế nên rằng, nhìn thấy cặp phiếu thăm dò của cậu bồi bàn, tôi buộc miệng nói với không khí: cho phiếu khuyến mãi thì sẽ ghi. Cậu bồi bàn dạ tôi 2 tiếng liền rồi cong đít cầm tờ giấy tôi cần đến nhẹ nhàng đặt lên bàn tụi tôi. Cậu bé dễ thương ghê nên tôi đã ghi vào phiếu ấy những ý kiến rất chân thật của mình. hehe, tôi cũng biết "làm tiền" mà.


 Tôi nghĩ bạn nên tập ngủ sớm đi, ngủ thật ngon và thật ngoan vào. Trong giấc mơ, bạn có thể quay về ngày còn nhỏ, tuổi thơ thật đẹp của bạn, nó vẫn bên bạn như những giọt mưa đang rơi xuống bên bạn thôi.  
0

Sài Gòn, 03/06/2016

Sài Gòn của ngày ba tháng sáu có cơn mưa rất giận buổi trưa nay.

Bạn biết không thương một người thât sự rất khó, với tôi càng khó hơn. Giống như việc phải chạy xoay vòng mãi rất lâu của chiếc kim giờ, đã quá quen thuộc con đường mòn ấy, quá quen với một mối quan hệ bạn bè, mới nhận ra người bên cạnh mình quan trọng đến nhường nào. 

Bản thân tôi bên bạn, tôi biết mình rất yếu đuối, khóc vài lần, rơm rớm nhiều lần, mỗi lần thấy buồn lại nghĩ hay thôi dừng lại. Vì bản thân không thể giận bạn được nữa, cũng không thể một câu nói dứt nên vẫn đang cố học cách yêu thương bạn.

Nhưng thật sự rất khó, tôi vẫn luôn dự cảm chúng ta của ngày mai cũng sẽ chẳng là gì của nhau nữa. Không phải dự cảm ấy tôi có cảm giác ngay lúc này, nó xuất hiện ngay chính đêm mưa tháng chín của năm trước, đêm mà bạn cứ trong tình trạng áo mưa còn mặc trong người ngại ngùng ôm tôi. Vậy nên khi bạn biết câu chuyện của tôi, bạn vẫn muốn chúng ta tiếp tục mối quan hệ, tôi lại cố học quên cái dự cảm rời xa nhau sau này.

Y Bình phải đợi đến lúc Thư Hoàn bỏ ra đi mới nhận ra được Thư Hoàn quan trọng. Còn tôi chưa kịp chấm dứt chuyện gì đã biết tôi rất lo cho bạn. Tôi biết tôi đang sống theo cảm xúc nhiều hơn lý trí, nên những việc tôi làm, những điều tôi dành cho bạn vì cảm xúc này mà sẽ không bao giờ hối hận.

Nếu những năm hai mươi có tuổi thanh xuân của tôi, thì những năm tháng vội vã này vì có bạn mà tôi dừng lại, chỉ để học cách mở lòng và học cách yêu thương bạn,
0

Sài Gòn, 02/06/2016.



Sài Gòn, 02/06/2016.
Ngày thứ năm sắp kết thúc, ngày thứ hai trong tháng sáu của tôi năm hăm lăm.

.Tôi có một cuốn sổ cũ, có rất nhiều dòng note được tôi ghi vội trong đó. Ngày trước tôi hay đem theo nó bên người, bây giờ tôi lại giấu nhẹm nó trong tủ áo. Tôi đã ghi rất nhiều thứ, từ công đoạn thủ tục làm bài luận lúc thực tập, đến số điện thoại vài người, mấy nét vẽ nguệch ngoạc, rất nhiều chữ ký tôi dành hàng giờ hý hoáy.....có cả những đoạn nháp về thơ, về L., về những người xung quanh và về ông ấy...

Tôi từng viết về ông ấy vào những ngày đầu năm 2013, bài viết dở chừng rồi dứt, có lẽ tôi không muốn nhắc đến ông ấy nên dừng, còn đơn giản hơn của sự giải thích này thì chắc...tôi cụt hứng viết. ^^


Vài tuần trước, công ty của tôi, các nhân viên nghỉ hàng loạt, cả cô bạn tôi mới quen cũng đột ngột nghỉ, À, mà không phải tôi tính nói công ty tôi có chuyện gì đâu mà tôi muốn nói cô bạn này. Lúc cô ta nói chuyện với tôi, cô hỏi rất nhiều: tại sao, tại sao rồi lại tại sao? Cứ thế cứ thế mà cô hỏi ba tôi đâu. Tôi nhìn cô ta, giống như những lần nhìn những người khác hỏi về ông ấy với tôi. Rồi cô ấy nói tôi quên ổng đi, nếu là cô ấy, cô hận lắm. Thật buồn cười

Cô ấy thật sự thẳng thắn, biết điều, và là người tốt. Tôi không cười cô ấy, vì cô ấy không phải là tôi, chưa là tôi. Tôi buồn cười mà nói với cô ấy: Con quỷ, tao còn chưa gặp ông ấy, chưa thấy mặt thì làm sao mà quên.

Vậy mà, tôi nói dối đấy, tôi có bao giờ quên đâu, khuôn mặt ấy tôi ko biết nó như thế nào nhưng tôi lại nhớ, nhớ rất nhiều:

"Nói chung là tôi đang buồn, đúng hơn tôi đang cô đơn, màn kịch hôm này bỗng dưng hạ màn rất sơm, khi mà mọi người đang tất bật đổ xô tìm kiếm cái gọi là đoàn viên thì tôi đây vẫn đang cố hý hoáy viết, viết cốt chỉ để dành một mảnh ký ức về năm cũ.

Tôi bỗng nhớ ba nhiều hơn năm trước, trước nữa và trước trước nữa. Người đã rời bỏ tôi hơn hai mươi năm và chưa một lần cho tôi gọi ông ấy một tiếng "ba" thậm chí đến một gương mặt để tôi hình dung cũng chưa bao giờ..."

Tôi vài lần nói với bạn đừng trách ba của bạn, vì ông ấy già, ông ấy bực bội,...đừng trách làm gì. Nếu bạn từng là tôi, bạn sẽ hiểu cảm giác có ba bên mình tốt biết chừng nào. Người đàn ông ấy là người chuẩn bị cả một chặng đường phía trước cho bạn đi. dù ông ấy không tốt,hay mắng chửi bạn nhưng ít ra khi bạn nghĩ đến an toàn, hình ảnh ông ấy cũng phảng phất trong bạn.

Tôi muôn nói với ba tôi về tôi, về bạn, về chồng tôi và về những đưa con sau này của tôi. Tôi muốn ông ấy biết tôi sống tốt. Muốn nói với ông rằng, người mà tôi chọn nhất định cũng sẽ giống ông luôn nghĩ đến gia đình nhưng cũng sẽ nhât định không bao giờ giống ông về trách nhiệm với những đưa con bên ngoài của mình.


Thật ra tôi từng viết thư cho ông, rất muốn gặp ông nhưng bức thư đó tôi tự bản thân mình đem đốt bằng chiếc hột quẹt ga rồi. ^^ Tôi không đủ can đảm mà gửi nó đi

0

Sài Gòn 29/04/2016


Có rất nhiều câu chuyện t muốn nói cho bạn nghe. Bạn còn muốn nghe t kể không. Có thể tôi chỉ ậm ờ nói qua loa, liệu bạn có chịu nghe tôi nữa không?

Những ngày cuối tháng 4, trời nóng lắm, buổi sáng ăn vội dĩa cơm chạy ào vào công ty, cả người tôi hầm hầm khó chịu bức rức. Hôm rồi có cơn mưa đầu mùa kịp bay tới, hạ nhiệt thì không nhưng cũng làm dịu tâm hồn tôi được đôi chút. Tôi hỏi bạn: "có thích không? mưa ak." Bạn nói không muốn nữa. Ừ với công việc của bạn bây giờ thì tôi cũng ngán những giọt nước này.

Tôi muốn nghỉ làm, đó là điều tôi cảm nhận rất rõ ,càng ngày càng rõ. 

Chỉ ậm ờ cho bạn biết thế thôi. tôi linh tinh quá, bạn nhỉ?
0

Cho anh


Tình yêu của tuổi trẻ phát tiết hết năng lượng vào một thời khắc, như pháo hoa nở rực rồi nhanh chóng lụi tàn. Những ngày tháng còn lại là cảm giác tiếc nuối không cách gì diễn đạt, giống như người ngắm pháo hoa trong đêm, lặng lẽ trở về, vùi mình vào ký ức. Cả một đoạn tình đẹp đẽ cũng chỉ là người đang giữ những ký ức đã qua.

Không phải thanh xuân không có tình yêu, chẳng qua nó đã vụt tắt quá nhanh, khiến người bước qua nó như bị hụt chân, bằng phẳng là thế, chưa kịp nắm giữ bỗng nhiên đã đau lòng vì ly biệt. Cái cuồng vội thì đẹp, nhưng ít khi bền vững. Đoạn tình thanh xuân ấy, chỉ có thể là gió thoảng mây trôi, sâu sắc đến đâu cũng đứt đoạn giữa đường, là người ở lại canh giữ hồi ức cho mình mà thôi.

Anh muốn là người giữ ký ức hay mỗi ngày đều tạo ra ký ức? 

Em thì chỉ muốn là người bình lặng mà yêu, đi qua hết một thời, vẫn thấy tay mình còn giữ chặt, không phải là những ký ức rực rỡ mà đau thương, mà là một bàn tay có thực trong đời. Có thể em đã đi qua hết tuổi trẻ và cũng có thể là chưa, nhưng tình yêu với em mà nói, cứ bình đạm, cứ ôn nhu, yêu là để giữ cho mình không phải một bóng hình bây giờ và mãi mãi về sau…

Em là người không thích ngắm pháo hoa, những gì đẹp nhất phải cùng nhau trải qua hết một đời.

(Từ Thangnamcuakeo)
0

L'Adieu


Cha đã hái nhành lá cây thạch thảo
Con nhớ cho, mùa thu đã chết rồi
Chúng ta sẽ không tao phùng được nữa
Mộng trùng lai không có ở trên đời
Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
Và nhớ nhé con đợi chờ cha đó
0

Đi suốt chặng đường dài đến cùng cũng phải bắt đầu.





Chàng trẻ tuổi thấy đóa hồng nho nhỏ
Đứng một mình trên nội cỏ hoang vu
Nàng xinh đẹp và tuyệt cùng tươi trẻ
Chàng đến gần, vui sướng đến khờ ngu
Ôi đóa hồng ôi đóa hồng đỏ thắm
Đứng một mình trên nội cỏ hoang vu.


Chàng dõng dạc với đóa hồng bé nhỏ
“Nụ hồng ơi, ta sẽ hái được nàng!”
Nàng đáp lời “Này hỡi kẻ khờ ngu
Ta sẽ làm đau chàng bằng gai nhọn
Chàng vì đó rồi chẳng quên ta được
Mình thật tình phải làm khổ nhau ư?”
Ôi đóa hồng ôi đóa hồng đỏ thắm
Đứng một mình trên nội cỏ hoang vu.

Chàng trẻ tuổi dại khờ và nông nổi
Vẫn đưa tay cố ngắt lấy đóa hồng
Nàng khổ sở mà đành giương gai nhọn
Đâm tới chàng đau một nhát thiên thu
Ôi đóa hồng ôi đóa hồng đỏ thắm

Đứng một mình trên nội cỏ hoang vu.

(Đóa hồng trên đồng nội (Heidenrõslein) của Goethe)

Ảnh: Ha Do



3 tháng trước, nghĩ đến bạn tôi chỉ muốn thời gian đi chậm lại, ngừng luôn cũng được, cứ đứng yên trong khoảnh khắc tôi nhìn bạn từ cánh cửa kiếng KFC.

3 tháng trước, tôi thật sợ đến thời điểm cuối năm, sợ thời điểm tôi quyết định sẽ dứt khoát xa bạn, xa mãi mãi.

Từ khi quen bạn đến giờ, tôi có nhiều nỗi sợ.

Ngày mới bắt đầu trò chuyện, tôi sợ tôi vì những chuyện cũ mà gây tổn thương bạn làm mối quan hệ sẽ chẳng là gì vui vẻ nhưng có ai dè càng nói lảm nhảm với bạn tôi càng vui. 

Ngày đã quen dần với việc có mặt của bạn tôi lại sợ mình bị bạn làm phiền hoài nhưng cũng chẳng dè tin nhắn bạn gửi đến tôi trả lời bạn ngay tắp lự như một phản xạ tự nhiên.

Lúc tôi nhờ bạn ủng hộ giúp đỡ chị Ngọc, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của bạn, tôi hoảng sợ có phải là bạn không, sao chẳng giống với người tếu táo mỗi lần tôi nói chuyện nhưng rõ ràng tôi vẫn chưa hiểu bạn, chưa biết bạn rất hay ngại ngùng nên hay tỏ vẻ lạnh lùng.

Bạn sẽ không biết rằng, có một đêm vì lỡ để một người tôi yêu thương tổn thương nặng mà tôi chạy cả quãng đường dài khóc sướt mướt, ánh đèn xe của những kẻ tò mò chiếu thẳng vàng nhập nhòa trong nước mắt, vậy mà tin nhắn bạn đến lôi tôi lại trở về thời điểm thực tại, tôi lau nước mắt mà bình tĩnh trở về nha. Còn nỗi đau thì vẫn cứ mang theo.

Nhưng bạn à, tôi thât sự ghét bạn, tôi ghét việc bạn trở thành thói quen của tôi, tôi ghét chuyện tôi ngóng tin của bạn, ghét cả khoảnh khắc bàn tay bấm lia lịa bàn phím phản hồi tinh nhắn từ bạn, và ghét nhiều thứ lắm.

Hồi xưa, tôi nghĩ đến bạn trai của tôi phải to lớn, vạm vỡ, biết mấy thư võ cơ,...và nhiều thứ khác nữa nhung tôi chẳng dè bạn khác hoàn toàn so với suy nghĩ của tôi....vậy mà tôi vẫn thương bạn là sao?

Bạn à, tôi biết hôm nay bạn không thích tôi đi như vậy.

Nhưng nếu tôi không đi thì tôi biết xử lý cả ngày hôm nay như thế nào đây?

Nếu không đi tôi đâu biết rằng cảm giác ngồi trên xe buýt đi qua những cung đường quen thuộc lại an bình và tuyệt diệu đến thế.

Mưa to lao ra mặt đường, nếu tôi chạy xe máy thì chắc tôi chẳng nghĩ đến cảm giác bạn ngồi trong lều dưới cơn mưa to như thế nào đâu?

Tôi biết tôi hay làm mọi chuyện theo cảm hứng, nhưng vì lẽ đó nên tôi mới cần bạn gàn tôi lại.

Tôi dừng tạm bài này ở đây thôi, tôi phải đi nấu cơm, và có thể thằng em tôi sẽ giành lại máy tôi mất, tôi sẽ viết tiếp vào hôm sau. Nhưng bạn đừng buồn tôi nhiều nhen.........

(be continue)
0

là ba chấm cho một ngày!



Sao cũng được

miễn là anh hạnh phúc

em thương anh

thì cứ để em thương!

0

Yes! I like you



Do you like me?

Yes
No
Or maybe?

Trong Notting Hill, tôi thích và yêu nhứt phân cảnh cuối. Chàng ngồi trên ghế dài đọc sách, nàng gối đầu lên chân chàng nhẹ nhàng thả rơi mình trong giấc ngủ. Viễn cảnh yên bình mà tôi muốn, bắt và ép chồng mình sẽ thực hiện cùng tôi sau này. Vậy mà chưa gì tôi đã gối đầu lên chân Ngốc Vũ chỉ vì bị hắn gù ngoáy tai bằng tóc "phê" cỡ nào. Ừ phê thiệt và nếu cứ phê dài dài như thế này thì tóc của tôi sẽ hói mất thôi. 
0

Đồ ngốc vũ

Ngốc vũ:  Bh biết tui thích mưa phải ko?
Ma cô    :  uh biết. Đang muốn đi tắm mưa ak?
Ngốc vũ:  Ko! Tui còn thích một điều điên rồ nữa?
Ma cô    : ???????
Ngốc vũ  Tui muốn cắm trại dưới mưa...mà ở ngoài biển lận đó. Bh ko biết đâu, những lúc tui trên đường về mắc mưa hoặc chạm phải những cơn mưa trong đêm. Tui chỉ ước một điều: Ước gì có một cái lều thật ấm áp để tui chui vô
Ma cô    : Nếu năm sau vẫn thân thiết như thế này tui và bạn sẽ đi cắm trại dưới mưa.

Có phải bạn đang cảm thấy mất an toàn ko hở? Hay chỉ vì đang tò mò thử cảm giác lạ thôi. :) Tôi chỉ sợ rằng chúng ta sẽ ko thực hiện được . Còn nếu có một ngày tôi và bạn cùng ngồi ở nơi ấm áp ấy, nghe tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái, nghe tiếng mưa va trên mặt biển,. Liệu cậu có tan theo hòa mình vào những cơn mưa đó ko?


0

Tự hát



Chả dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em, anh đã từng biết đấy
Anh là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay

Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em

Em trở về đúng nghĩa trái tim
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin

Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu

Mùa thu nay sao bão giông nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh

Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn

Em trở về đúng nghĩa trái-tim-em
Là máu thịt, đời thường ai chẳng có
Cũng ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi
-Xuân Quỳnh -



 
Copyright © Ma Cô