0

Tôi đã thất tình bao lâu rồi !

Nếu tôi nói không còn nhớ anh là tôi nói dối.
Nếu tôi nói anh không là gì của tôi nữa cũng là tôi nói dối.
Nếu tim tôi không còn đau nữa thì lí trí đang lừa dối tôi.
Suy nghĩ của tôi rất nhiều lần vẫn đến gặp anh.

Tại sao vậy? Vì sao lúc nào tôi cũng là người nặng tình nhất. Vì sao lúc nào tôi cũng coi trong thứ tình cảm dễ mất đi này. Vì sao tôi đã luôn dăn lòng mình đừng bao giờ tin đàn ông mà vẫn luôn mắc sai lầm hết người này dến người khác.

Bao lâu tôi có thể quên anh đây. Tình đầu của tôi, phải mất 3 năm tôi mới nguôi được. Còn anh, với anh là tình yêu thì đến bao lâu tôi mới thôi khắc khoải về anh.
Tôi nợ anh nhiều quá. Bây giờ tôi muốn trả hết cho anh: tiền ư. Tôi sẽ trả. Tình ư? Tôi có cách nào tống hết thứ đó ra con người tôi không?

Tôi không thể quay đầu lại. Con đường đi cùng anh tôi đau quá. Con đường đó nhiều gai quá vậy mà tôi cứ bị anh bỏ rơi. Tôi chưa từng bao giờ đi con đường nào như chính con đường tôi đã đi cùng anh. Tôi chẳng quen, vậy sao anh hết lần này đến lần khác bắt tôi đi cùng, lai chẳng thể nắm tay tôi dắt tôi đi theo với. Hay bởi tôi quá ngốc để nhắm mắt cho qua những ngã rẽ khác trước mắt tôi.
Đã bao lần tôi khóc vì tôi biết anh chẳng yêu tôi. Tôi biết điều đó, tôi đã mất anh ngay trong lúc chúng ta quen nhau vây mà tôi vẫn cứ lừa dối chính mình...

Tôi ước tôi có thể biết mất trước khi anh và tôi đến với nhau. Nếu như lúc đó tôi quyết tâm thì có lẽ tôi sẽ khác.

Bây giờ, tôi không thể ngăn tôi nhớ anh. Tôi chấp nhận việc nhớ nhung này như một cách để quên anh. Tôi cũng cho phép tôi được ứa nước mắt vì nhưng ất ức mà anh đối với tôi ngày xưa. Nhưng tôi sẽ không cho phép tôi tìm đến một người khác để quên anh và sẽ không cho phép tôi quen tiếp những người vô tâm như anh. 

Nếu anh hỏi tôi vì sao tôi có thể từ bỏ được anh thì tôi chỉ có thể nói: đau quá nên buông.

Trong mối quan hệ của anh, của tôi: tôi vẫn luôn là kẻ thua cuộc. Nếu bây giờ tôi mong về anh điều gì thì có lẽ người anh quen tiếp theo sẽ chẳng là người ra gì để anh nhận ra rằng sẽ chẳng có ai yêu anh nhiều như tôi đã từng yêu anh, sẽ phải hối hận về những gì anh đối với tôi. Tôi chỉ muốn anh khóc chứ không muốn anh cười vui vẻ khi nghĩ về tôi nữa đâu tên khốn.


0

Mỉm cười bước tiếp

Cứ ngỡ sẽ lâu lắm mới thôi không khóc vì người. Vậy mà giờ lại thấy ổn rất nhiều. Cứ ngỡ tình cảm vừa qua chỉ là giấc mơ.

Đã có thể cười lại tự nhiên rồi đó. Hehe.

Tiếp tục bước tiếp nào. Đi tìm tình yêu mới và vẫn sẽ yêu hết lòng.

Tôi thiết nghĩ tiền tôi rất cần nhưng tôi không muốn phí cái đống nợ đời của tôi vào tiền. Tôi thích sống và đối với đời theo cảm xúc thật của mình hơn.
0

Anh ấy không yêu tôi

Lúc trước nhớ có đọc được một câu gì mà: lúc thất tình thì không nên nghe nhạc buồn. Kiểu cũng muốn mình như vậy, cũng dặn mình không nghe, vậy mà cư tự động tìm kiếm mấy bản buồn ơi là buồn mà nghe.

Bản thân là kẻ chia tay trước nên cũng chẳng trách bạn ấy điều gì, chỉ mong bạn ấy sống thật tốt, ngoan, lớn và chững chạc hơn trong tình cảm. Ít ra với người con gái sau này, bạn ấy sẽ tôn trọng và đối xử tốt hơn mình.

Hai năm qua mối quan hệ sóng gió cũng ít, ngọt ngào cũng nhiều, sự vô tâm lại bị bao phủ quá nhiều, 2 đứa lại trái ý, trái tính thì sợi dây duyên phận mỏng manh cũng sẽ đến hồi đứt thôi. Hy vọng mình sẽ sớm nhanh vượt qua.

Tạm biệt bạn.






 
Copyright © Ma Cô