0

Anh ấy không yêu tôi

Lúc trước nhớ có đọc được một câu gì mà: lúc thất tình thì không nên nghe nhạc buồn. Kiểu cũng muốn mình như vậy, cũng dặn mình không nghe, vậy mà cư tự động tìm kiếm mấy bản buồn ơi là buồn mà nghe.

Bản thân là kẻ chia tay trước nên cũng chẳng trách bạn ấy điều gì, chỉ mong bạn ấy sống thật tốt, ngoan, lớn và chững chạc hơn trong tình cảm. Ít ra với người con gái sau này, bạn ấy sẽ tôn trọng và đối xử tốt hơn mình.

Hai năm qua mối quan hệ sóng gió cũng ít, ngọt ngào cũng nhiều, sự vô tâm lại bị bao phủ quá nhiều, 2 đứa lại trái ý, trái tính thì sợi dây duyên phận mỏng manh cũng sẽ đến hồi đứt thôi. Hy vọng mình sẽ sớm nhanh vượt qua.

Tạm biệt bạn.






0

Tháng chín trời mưa, trời mưa không dứt

Tháng 9 này vẫn là tháng buồn của tôi.

Ngày mai sinh nhật bạn, tôi phải nói gì đây. Sẽ là sinh nhật vui vẻ, chúc bạn thêm tuổi mới thế này này, thế kia này, thế nọ nữa,....nhưng thật hiện tại tôi ko có tâm trạng. Tôi không muốn nói lời nào với bạn cả, cũng không có tâm tưởng đi mua quà cho bạn đâu. Tôi chỉ muốn khóc khi nghĩ đến bạn thôi.


Bạn à, sao thế nhỉ? Tôi thương bạn biết bao nhưng tình cảm tôi trao đi, bạn cũng hồi đáp và sự hồi đáp này thật sự, thật sự cảm giác tôi nắm bàn tay mà chẳng có gì.


Sáng nay lúc giao đóa hoa cưới và lẵng hoa của em gái bạn, Bạn trao cho tôi phong bì,tôi đã rất mong đó là thiệp mời đám cưới em bạn. t phải vội mở ra ngay để đọc, để chắc chắn rằng mình cũng được mời đến buổi tiệc với tư cách một người bạn gái hoặc nếu ngại thì tôi đến theo kiểu đứa bạn thân lâu năm. Vậy nên khi tôi thấy những tờ tiền trong phong bì đỏ tôi thật sự buồn, buồn lắm. Chỉ biết trả lại bạn, hỏi thêm câu: Bạn còn gì muốn đưa tôi nữa ko. Rồi cảm giác sẽ không có thiệp mời nào nên tự mình đi vô luôn không muốn nói gì thêm nữa.


Vậy là tôi đợi bạn tiếp vì biết đâu bạn sẽ mời miệng tôi. Nhưng càng đợi tôi càng cảm thấy bạn ác độc, càng buồn, càng ức và khóc. Tôi đã mua sẵn váy để đi nhưng bây giờ tôi cảm thấy chiếc váy ấy vô duyên quá đi. Vô duyên như chính bản thân tôi. Lúc nào cũng nghĩ với bạn tôi quan trọng lắm nhưng hôm nay tôi mới thấy tôi chẳng là gì cả. Tôi cũng chẳng bằng những người bạn đã mời đi.


Tôi muốn đợi bạn gọi cho tôi để hỏi nhưng bạn nào có gọi đâu. Phải rồi, bạn đang trong cơn say sao mà tỉnh để nhấc máy bấm số tôi, sao nhớ được câu nói chiều nay đem bánh kem qua cho tôi. Tôi làm gì sai bạn nhỉ? Tôi làm gì sai để bạn phải ngại với mọi người, phải giấu tôi với mọi người thế này.



Mình hợp nhau đến như vậy thế nhưng không phải là yêu!
Và em muốn hỏi anh rằng "chúng ta là thế nào?"


Thôi thì vẫn mong bạn tuổi mới thêm đẹp. Còn tôi, cảm giác ngày hôm nay tôi sợ rằng nếu cùng bạn đi tiếp thì tôi sẽ đi lạc mất.


0

Tối cuối tháng 4

Buổi tối,

Tải 2 file công việc gửi từ cty về để giải quyết vì khối lượng làm việc quá tải. Chỉ là mới tải về thôi chứ cũng chưa động tới gì lại mon men vào blog. Lướt blog cậu Khoai tây một xíu lại vào blog mình, bài nhạc "Em chỉ quan tâm anh" của Đặng Lệ Quân văng vẳng bên tai....Lâu lắm rồi không gặp cậu rồi blog nhỉ! :)

Giận người thương, lên google tra cứu các kiểu " người yêu vô tâm", "trị người yêu vô tâm",...nhiều mục và bài post về chuyện này ghia mà câu trả lời nhiều nhất vẫn là: nên chia tay....Hmmm, có lẽ nào... nên và ko nên. Trước nghĩ đời mình chẳng bao giờ lâm vào vấn nạn này, hào khí vững chí ta đây chẳng cần méo gì đờn ông. Vậy mà cuộc đời cũng đến lúc phải rớt luôn xuống cả lưng con chó.

Bản thân tự cảm thấy mình thật là người có trách nhiệm, xin nghỉ việc từ đầu tháng 2 nhưng vì thương mấy bà chụy trong phòng đang bị con vi rút phần mềm mới đè lên người, cứ hẹn lần ngày nghỉ từ tháng này qua tháng nữa để phụ. Haiz, dưng mà thân cò nhang bé nhỏ, có gánh cũng ko gánh hết nỗi đành chào từ biệt mấy chụy ấy vào tháng 5 tới.

Đã quyết định theo con đường sự nghiệp cây cỏ nhưng xét thấy thân gái mạng thổ lại khắc mộc , ko biết thổ này có quá mềm yếu để mộc phá đất mà vươn lên hay ko. :( nẫu ruột ghia.

Ak, mà bài này ko phải Đặng Lệ Quân hát mà mẹ Hoắc Tôn mới là người thể hiện.






 
Copyright © Ma Cô